Chử Nguyệt Tình yên lặng ăn cơm , không làm phiền anh . Cố Thanh Hồi tựa vào cửa sổ , thần sắc không rõ ràng , lúc chuông điện thoại di động đột nhiên vang lên , anh giật mình lấy lại tinh thần , tựa như bị gõ mạnh một cái vào đầu tỉnh táo lại , nhanh chóng lấy ra nhận máy , " alo ? "
Chử Nguyệt Tình nhìn chằm chằm vào bóng lưng của người đàn ông , gương mặt Cố Thanh Hồi đắm chìm trong tăm tối , " tại sao có thể như vậy ? "
Trong suốt toàn bộ cuộc trò chuyện , Chử Nguyệt Tình chỉ nghe thấy Cố Thanh Hồi nói một câu như thế , sau một hồi lâu im lặng , tay của người đàn ông chợt buông xuôi ở bên người , hai chân dường như đứng không vững , cô nhìn thấy rõ ràng cả người Cố Thanh Hồi lảo đảo xuống, sau đó vươn tay ra vịn lấy cạnh cửa sổ .
" Thanh Hồi ! " Chử Nguyệt Tình bị dọa sợ đến mức đẩy cái chén ở bên tay ra , " anh làm sao vậy ? "
Cố Thanh Hồi nhẹ xua tay , " không sao , bên kia có một bệnh nhân gặp phải chút phiền phức , bảo anh lập tức đi tới đó một chuyến , Nguyệt Tình , lát nữa anh sẽ bảo y tá vào đây với em , em có chuyện gì cứ gọi điện thoại cho anh . "
" vâng , anh đừng quá lo lắng cho em , mau đi đi . "
Cố Thanh Hồi đi thẳng ra phía cửa , Chử Nguyệt Tình gọi anh lại , " Thanh Hồi , bên ngoài lạnh lẽo , mặc áo khoác vào đi . "
Cố Thanh Hồi bước tới trước giá treo đồ , nhặt áo khoác cầm ở trong tay , việc này hoàn toàn không giống với phong cách làm việc thường ngày của anh , Chử Nguyệt Tình lại càng từ trước đến giờ chưa từng thấy qua dáng vẻ mất hồn luống cuống này của anh . Anh bước nhanh rời đi , nhưng lòng của Chử Nguyệt Tình lại rối như tơ vò , day dứt không cách nào bình thường lại được .
Nhà họ Cố .
Sau khi Chử Nguyệt Tình nằm viện , biệt thự này trở nên vắng lặng không ít , dù sao cũng có một người giúp việc đang ở đây , Cố Thanh Hồi không thích trong nhà có bụi bặm , vì thế mặc dù anh và Chử Nguyệt Tình đều không về nhà , người giúp việc cũng phải quét dọn nhà cửa cho sạch sẽ .
Xe tiến vào trong biệt thự , Cố Thanh Hồi nhanh chóng bước xuống , người giúp việc đang mở cửa chính ra , thấy Cố Thanh Hồi vội vàng chào hỏi , " Cố tiên sinh . "
" lát nữa có khách tới đây , bảo cô ấy lên lầu gặp tôi . "
" dạ . "
Không tới một hồi , có một cô gái trẻ tuổi thuê xe tới đây , người giúp việc nghe theo lời dặn dò của Cố Thanh Hồi , dẫn cô ta lên lầu hai . Cô ta cũng không hề gõ cửa , trực tiếp đẩy cửa ra bước vào , Cố Thanh Hồi ngồi ở trước máy vi tính , hình như đang xử lý việc gì gấp . Cô gái kia nhanh chóng bước tới , " Tiểu Thất bị bắt . "
" mới vừa rồi ở trong điện thoại cô đã nói rồi . "
" lần này phải làm sao ? "
Thần sắc Cố Thanh Hồi đầy lạnh lùng , " còn cần tôi phải dạy cô nữa sao ? Những người đã từng tiếp xúc với Tiểu Thất , tất cả đều phải cắt đứt liên lạc . "
" tôi đã thông báo cho bọn họ rồi , chỗ gặp mặt trước kia cũng không an toàn , còn nữa , chuyện ngày hôm nay rõ ràng là một cái bẫy . "
Cố Thanh Hồi nâng tầm mắt lên nhìn về phía cô gái , " lại là phóng viên kia cầm đầu à ? "
Cô gái kia từ trong túi xách lấy ra hai tấm hình , đưa tới trước mặt Cố Thanh Hồi , " cha mẹ bệnh nhân cũng là giả , rõ ràng là đã thông đồng với tên phóng viên này từ trước , mà thật sự là giá tiền kia quá hấp dẫn , nếu không , Tiểu Thất cũng không thể nào tự mình ra mặt . "
Cố Thanh Hồi nhìn chăm chú vào người ở trong tấm hình , mới vừa rồi lúc nhận được điện thoại , anh cũng đã đoán ra được . Ngoại trừ Chử Đồng , ngoại trừ Dịch Lục Soát , còn có cơ quan truyền thông nào dám đâm đầu vào chuyện chẳng ai mướn này ? Anh hung hăng đem tấm hình vỗ lên mặt bàn , " oan gia ngõ hẹp . "
" ngài biết người này . "
Cố Thanh Hồi cười lạnh , " cô ta là em vợ của tôi . "
Cô gái kia cũng hít vào một hớp khí lạnh , " vậy bây giờ chúng ta phải làm gì ? "
" Tiểu Thất chưa từng thấy qua mặt mũi của chúng ta , về phần hắn , chỉ có thể mặc kệ , tiếp đó tạm ngưng tất cả các liên lạc và giao dịch , cô muốn tìm tôi thì cứ đến chỗ này , cô ở trước mặt người khác cứ nói là em gái nuôi của tôi , sẽ không có ai nghi ngờ gì đâu . "
" dạ . " cũng chỉ có thể làm như vậy , chỗ gặp mặt trước kia không thể đến được nữa vì sẽ gặp phiền phức , chỉ có căn biệt thự này , đây là Cố Thanh Hồi dùng thân phận sạch sẽ ' bác sĩ tâm lý ' để mua , ai cũng sẽ không hoài nghi .
Sau khi Chử Đồng tìm hiểu rõ ràng , Tiểu Thất cũng đã khai báo không ít , mặc dù hắn ta chưa từng gặp mặt tên đầu sỏ , nhưng hắn cũng thuộc bộ phận quản lý cấp thứ hai , những gì có thể khai hắn cũng ngoan ngoãn khai ra hết . Tuyệt vời hơn chính là , ban đầu gia nhập vào đội ngũ này , hắn ta từng bước một mà thăng tiến lên , cho đến khi ngồi được vào vị trí bây giờ , có nhiều tài liệu đều đã được hắn sao lưu lại , bao gồm những đường dây liên lạc quan trọng , cùng với những bác sĩ có liên quan mà hắn nắm giữ trong tay . Điểm quan trọng nhất chính là , mối quan hệ giữa bọn người quản lý cấp thứ hai này bình thường đều rất tốt , vốn đã nghiêm cấm lén lút gặp mặt , nhưng chủ yếu vẫn là những người trẻ tuổi , ỷ vào khoản thu lớn từ công việc của mình , mỗi khi lại có đơn hàng lớn , liền hẹn hò gặp mặt riêng tư để ăn mừng . Sau khi Tiểu Thất bị bắt , biết mình tội nặng , liền nhanh chóng bán đứng hết tất cả đồng bọn trong vụ này , cảnh sát nhanh chóng ra quân , chỉ thiếu nước chưa nhổ cỏ tận gốc .
Chử Đồng nhận được tin tức này , hưng phấn mãi không thôi , lần này đối với mạng lưới buôn thận mà nói , tuyệt đối là bị tổn thương nặng . Đương nhiên , việc cô làm chỉ có thể gọi là tạo điều kiện thuận lợi hơn mà thôi , chủ yếu vẫn là công việc của cảnh sát , những gian khổ vất vả trong vụ này cũng chỉ có chính bọn họ rõ ràng nhất .
Gần tới giao thừa , Chử Nguyệt Tình đòi trở về nhà , nói thật ra thì cô cũng không muốn đón giao thừa ở trong bệnh viện , Cố Thanh Hồi kiên quyết không đồng ý , nhưng lúc này Chử Nguyệt Tình rất quyết tâm , cuối cùng phải gọi tới bác sĩ , ông ngược lại cũng chấp nhận , chỉ là mỗi ngày đều phải nhờ y tá chạy qua , còn bắt Chử Nguyệt Tình phải ngoan ngoãn nằm nghỉ ngơi thật nhiều .
Cách giao thừa mấy ngày , Chử Đồng mua đồ tới thăm , trong nhà Cố Thanh Hồi đã bắt đầu trang trí đón Tết . Chử Nguyệt Tình giữ Chử Đồng ở lại ăn cơm tối , biết cô thích ăn lẩu , liền sai người giúp việc mau chóng đi chuẩn bị .
Hai chị em đang ngồi trò chuyện ở trong phòng khách , phía cửa chính chợt truyền tới một trận âm thanh , Chử Đồng ngẩng đầu nhìn lên , thấy một cô gái bước vào , cô không khỏi tò mò , " cô là ? "
Cô gái kia thấy Chử Nguyệt Tình , nhẹ lên tiếng , " chị dâu . "
" Đồng Đồng , đây là em gái nuôi của Thanh Hồi , cũng đang làm việc ở Tây Thành . "
" oh , " Chử Đồng vội vàng đứng dậy chào hỏi , " xin chào , tôi là Chử Đồng . "
Cô gái cười đáp lễ một tiếng , chỉ là thần sắc có chút nóng nảy , cô ta đi lên lầu tìm Cố Thanh Hồi , nói là có một số việc cần bàn bạc . Đến gần giờ ăn cơm tối , hai anh em mới từ trên lầu bước xuống . Cô gái nhìn sắc trời , nói phải đi về , Chử Nguyệt Tình bước qua kéo tay của cô ta , " ở lại ăn cơm tối đi . "
" để em ấy về đi , em ấy còn phải làm tăng ca . " Cố Thanh Hồi lên tiếng .
" vậy cũng đâu có mất nhiều thời gian . " Chử Nguyệt Tình nắm tay cô ta kéo đi , Chử Đồng ngồi ở đối diện cô gái kia , cô ta nâng tầm mắt lên nhìn thẳng vào Chử Đồng , ánh mắt càng ngày càng lạnh .
" Đồng Đồng , chị đã xem tin tức , chuyện mà em theo dõi trước đây , hẳn là kết thúc rồi nhỉ ? " Chử Nguyệt Tình gặp được Chử Đồng , đương nhiên là muốn lên tiếng quan tâm một chút .
Chử Đồng vừa tự gắp thức ăn , vừa trả lời câu hỏi của chị cô , " không có đâu , tên đầu sỏ còn chưa bắt được , em sợ nhất là bọn chúng tro tàn cháy lại , đem cái tổ chức này gầy dựng lại như cũ , vậy thì phiền phức rồi . "
" chuyện sau này , em cũng đừng xía vào , cảnh sát lần này đã giáng xuống một đòn mạnh như vậy , bọn họ sẽ giải quyết nhanh gọn thôi . "
"dạ , vốn là tổ chuyên án của bọn họ vẫn đang điều tra vụ án này , em chẳng qua chỉ là lót đường cho bọn họ , không ngờ tới thật sự tóm gọn được bọn chúng . "
Cô gái ngồi ở đối diện Chử Đồng nắm chặt đôi đũa trong tay , sự tức giận và hận thù ở trong mắt hầu như muốn giấu cũng không được nữa . Cố Thanh Hồi gắp một miếng thịt bò ngũ vị thả vào trong chén của cô ta , cô gái kia thấy vậy , lúc này mới thu lại thần sắc nét mặt .
* Trần ai lạc định (尘埃落定): Bụi trần đã lắng đọng lại, ý nói đã đến hồi kết thúc.