“Nếu là như vậy thì không được rồi, chú Lý, chú xem xem có thể làm như vậy được không. Chú bắt giam Tô Lão Tam cùng với đám nhân viên quan trọng đó, theo tôi được biết thì tối ngày hôm qua người tham gia vào cuộc ẩu đã cũng không có Tô Lão Tam, cũng không có những nhân viên dưới trướng của Tô Lão Tam, người tham gia vào cuộc ẩu đả cũng chỉ có mười mấy tên lưu manh nhỏ nhoi mà thôi.” Diệp Lăng Thiên suy nghĩ rồi nói.
“Cậu đi gặp ông Liễu đi, nếu như ông Liễu đồng ý thì tôi sẽ làm như vậy, dựa vào một mình tôi thì cũng không thể bắt giam Tô Lão Tam lại được.”
Diệp Lăng Thiên biết ông Liễu ở trong miệng của Lý Đông Sinh là ai.
“Được, tôi đi gặp ông Liễu cùng với chú.” Diệp Lăng Thiên bất đắc dĩ gật đầu, sau đó cười nói: “Cũng cần phải đi gặp một lần, chuyến này là lần đầu tiên, nhưng mà chắc chắn không phải là lần cuối cùng, sau này vẫn còn có rất nhiều chỗ cần sự trợ giúp của mọi người.”
“Cái gì, còn có lần sau nữa?” Lý Đông Sinh không nhịn được nữa mà nói.
“Ông ta dẫn người trốn đến nông thôn rồi, không dám ra khỏi cửa, bây giờ vẫn còn đang trốn ở trong đó, ông ta đã bị hành động lần này dọa cho xám mặt.”
“Ha ha, cũng phải doạ ông ta một lần mới được, cậu tính đoán thử xem hành động tối ngày hôm qua có thỏa mãn yêu cầu của chúng ta không?” Sau khi Diệp Lăng Thiên cười lạnh thì lại hỏi.
“Mục đích của chúng ta đã hoàn toàn đạt được.”