Trans & edit: kogetsu
Trong những tuần tiếp theo, Brenna trải qua những ngày giống như trước, ngoại trừ việc cô có nhiều năng lượng hơn. Cô luôn thấy có một sự thôi thúc muốn làm việc thật hăng say để lấp đầy những giây phút tỉnh giấc. Cô cố gắng không nghĩ đến những thay đổi của cơ thể mình và mầm sống đang được nuôi dưỡng. Cô thậm chí cố gắng nhiều hơn nữa không nghĩ đến Garrick và lần gặp anh cuối cùng, với Morna bên cạnh. Cô chỉ muốn mình kiệt sức mỗi đêm khi bò lên chiếc giường hiu quạnh.
Cô hăm hở chờ tin tức về sức khỏe của Anselm, nhưng không nhận được gì cả. Ánh mặt trời ấm áp nhanh chóng làm tan chảy đám tuyết cuối cùng, nên con tàu sẽ mang cô về nhà hẳn đã sẵn sàng để ra khơi. Mùa xuân đã đến và đi qua, vậy mà không một ai đến bảo cô chuẩn bị.
Cuối cùng cô không thể chờ đợi tin tức được mang đến thêm được nữa. Cô đã rất chậm trễ trong việc đưa lễ vật hàng tuần đến cho Anselm, vì khiếp sợ sẽ gặp phải Garrick lần nữa khi đến khu đất của ông. Những tấm da lông thú cô đang giữ cho cô một lý do để cô mạo hiểm vượt qua sự tịch mịch, nhưng điều đó cũng có nghĩa là cô có nguy cơ phơi bày tình trạng của mình trước gia đình của Garrick. Cô chọn điều mạo hiểm đó, vì cô phải biết được lý do tại sao mình bị quên lãng.
Mùa hè mang đến cho vùng đất khung cảnh màu sác rực rỡ. Mặc dù mùa xuân cũng rất đẹp khi mà thiên nhiên giống như vừa bừng tỉnh sau những đêm đông lạnh lẽo, mùa hè làm say mê lòng người. Ánh mặt trời sưởi ấm làn da, và hương thơm cây cỏ nồng nàn tràn ngập trong không khí.
Không khí hết sức ấm áp, khi Brenna tiếp cận khu nhà cùa Anselm. Cô đã nghĩ mình thật ranh mãnh khi che giấu tình cảnh của mình, điều mà giờ đây khá là hiển nhiên, bên dưới tấm áo choàng nặng nề của cô. Nhưng giờ thì cô cảm thấy giống như mình đang bị giam trong hỏa lò. Cô đang mãi đấu tranh tư tưởng giữa việc quay lại và trở về nhà khi cô thấy mình đứng trước nhà Anselm, và một tên nô lệ trẻ đã dắt Willow vào chuồng ngựa.
Trước sự nhẹ nhỏm của Brenna, cả đại sảnh hoàn toàn trống rỗng ngoại trừ cô của Brenna. “Brenna!” Linnet tiến lên và nắm tay cô. “ Thật vui sướng khi nhìn thấy con.”
“ Con cũng vậy, thưa Cô. Con đã hy vọng cô đến thăm con khi mà thời tiết đã khá hơn lúc này.”
“ Thứ lỗi cho cô, con yêu à. Cô định đến, nhưng ở đây có quá nhiều việc phải làm. Gieo hạt giống, trước hết là phải làm sạch cách đồng sau mùa đông nữa. Quá nhiều việc bận rộn.
“ Và cô giúp việc trồng trọt?”
“ Đúng, mọi người đều giúp. Anselm có rất nhiều cánh đồng. Hầu hết mọi người vẫn còn đang làm.”
“ Một tên nông dân Viking,” Brenna chế nhạo.
“ Ông ấy có quá nhiều nô lệ và bà con thân thích nghèo khổ mà ông phải nuôi sống. Bên cạnh đó, hầu hết các Viking là nông dân. Chắc chắn là con đã biết vào lúc này rồi.”
“ Vâng, hoặc là nhà buôn như Garrick.”
Linnet đổi chủ đề ngay lập tức. “ Ta thấy con mang đến đồ trả nợ cho Anselm, nhìn nhiều đấy. Con cũng bận rộn lắm à?”
Brenna gật đầu và đặt đống lông thú to lớn xuống. Mồ hôi rịn trên người cô, nhưng cô không cởi áo choàng ra. Cô không thể tin tưởng để trao phó cho ai bí mật mới của mình, thậm chí cả người Cô cũng không.
“ Con chỉ đến để trả nợ thôi hay là sẽ ở lại và ngồi chơi một chút, Brenna?”
“ Con không thể lưu lại, Cô à, con chỉ muốn biết khi nào Anselm sẽ ra khơi. Cô có thể cho con biết không?”
Linnet nhăn mặt. “ Cô không biết.”
“ Ông ta vẫn còn bệnh sao?”
“ Không, bệnh của ông ấy không nghiêm trọng và nhanh chóng khỏi rồi. Ông ấy không có ở đây.”
“Cô nói sao, không có ở đây?” Brenna cao giọng hỏi. “ Ông ta ra khơi mà không có con?”
“ Tàu của ông ấy ở đây, Brenna. Nhưng ông ấy ra khơi với Garrick và Hugh để săn gấu khổng lồ ở phương Bắc rồi.”
“ Sao mà ông ta có thể làm như thế được?” Brenna thở gấp. “ Ông ta hứa đưa con về nhà!”
“ Ông ta sẽ. Đi về phương Bắc là ý kiến của Hugh. Garrick miễn cưỡng tạm hoãn chuyến đi buôn bán xa của mình, nhưng bởi vì Anselm muốn nhân cơ hội này để săn bắn với hai con trai như nhiều năm trước, nên Garrick đồng ý.”
“ Khi nào họ về?”
“ Sớm thôi. Cordelia sắp sinh rồi, và Hugh không muốn bỏ lỡ sự ra đời của đứa con đầu lòng.”
“ Dĩ nhiên là không rồi,” Brenna cay độc. “ Sau tất cả thì, hắn phải đóng vai Chúa Trời và quyết định xem đứa bé được sống hay phải chết.”
Linnet thở gấp. “ Chúa nhân từ, Brenna! Ý tưởng điên rồ gì trong đầu cháu vậy?”
Brenna vặn xoắn hai tay bên dưới áo choàng. “ Con xin lỗi, thưa Cô. Con khó chịu vì sự trễ nãi này. Con chỉ muốn về nhà. Con ao ước trở lại những ngày trước khi con gặp Garrick, trước khi con biết thế nào là tình yêu và nỗi căm hận!”
Brenna lao ra khỏi sảnh, nước mắt đe dọa rơi xuống lần nữa. Cô cũng khao khát trở lại những ngày cô không bao giờ khóc. Dường như thời điểm này, đó là tất cả những gì cô làm.
Tối đó Brenna bị dựng dậy bởi những tiếng đập cửa dữ dội. Cô chưa hoàn toàn tỉnh táo khi bò ra khỏi giường để trả lời, và cô không nhớ che đậy cơ thể mình ngoại trừ phủ lên một tấm chăn.
Trước sự ngạc nhiên của Brenna, Heloise đứng trước cửa, vẻ mặt căng thẳng. “ Ta cố đi nhanh nhất ta có thể, Brenna. Cordelia đang đòi cháu.”
“ Em bé à?”
“ Đúng. Ta không nên đến đây, nhưng ta chưa bao giờ giúp sinh con trong cả cuộc đời mình, và ta đã quá già để bắt đầu lúc này. Nhưng ta muốn làm một điều gì đó. Đây là đứa cháu nội đầu tiên của ta.”
“Tôi hiểu,” Brenna bối rối. Cô luôn nghĩ người phụ nữ mạnh mẽ này có thể đối diện với bất cứ khía cạnh nào của cuộc đời bằng một nụ cười. Thật không dễ dàng khi thấy bà quẫn trí như lúc này.
“ Các cơn đau của con bé bắt đầu vào sáng nay,” Heloise tiếp tục căng thẳng, “ vậy mà nó không nói với ai cho đến lúc chiều. Lúc này nó đang thét gọi cháu. Nhanh lên, Brenna.”
Brenna không suy nghĩ quang tấm chăn ra và chộp lấy áo choàng. Đó là lúc Heloise nhìn thấy chiếc bụng căng tròn của cô. Cái thai năm tháng không thể nào nhầm được.
“ Vì danh chúa, Brenna!” Heloise thở gấp. “ Sao cháu không nói cho chúng ta biết cháu cũng mang thai?”
Đã quá muộn để hối hận vì sự bất cẩn của mình, nhưng Brenna thở dài chán nãn. “ Chúng ta sẽ nói chuyện này sau. Có một đứa trẻ đang được sinh ra. Của tôi thì sẽ không ra đời cho đến mùa đông.”
“Chờ đã, Brenna.” Heloise giơ tay lên. “ Đây là đứa con đầu tiên của Cordelia. Có lẽ con không nên đến với cô ta. Tốt nhất là không nên biết chuyện gì con sẽ phải chịu đựng.”
“Tôi đã thấy cảnh sinh con trước đây rồi, thưa bà, trong ngôi làng ở quê nhà. Tôi biết việc sinh nở sẽ kéo dài và đau đớn