Sky: Còn 2 phiên ngoại nhỏ về anh Thanh và anh Ngạn.
Khi toàn bộ phòng họp trong phân cục B của Bộ Chính trị về căn bản đã bị phá sập, Trưởng ban Vương thuận lợi thăng lên cấp Phó, chức vụ tạm thời chưa điều chỉnh luôn, tiếp tục làm Trưởng ban Vương ban Nhân sự của anh.
Đồng chí Triệu Bồi Thanh từng nói, không có chuyện gì cậu hai Tiểu Chu có biết hay không, chỉ có chuyện cậu có muốn biết hay không mà thôi. Cho nên khi anh ta xòe ra bản phác thảo của “Văn bản chính thức của phân cục P năm 200X”, văn kiện số 1, “Nghị quyết về việc bổ nhiệm và miễn nhiệm chức vụ của đồng chí Vương Hoành” cho mọi người xem trong phòng làm việc, vấn đề mà cậu hai Tiểu Chu muốn biết là: “Nếu ban hành tài liệu này, liệu em có bị người ta trùm bao tải đánh xỉu không nhỉ?” Mười trang đầu đều là về việc thăng chức, hai mươi trang sau toàn là giáng chức, cách chức, ngoài thì là thăng mà trong thì là giáng.
Đồn phó Triệu an ủi cậu: “Mọi người đều là cảnh sát nhân dân cả, cái việc đánh ngất xỉu chắc chắn chẳng ai làm đâu.” Đồng chí Chu Thiên Uyên hơi yên tâm. Đồng chí Triệu Bồi Thanh lại bổ sung thêm: “Nhiều nhất thì chỉ là quang minh chính đại vây đánh cậu thôi.”
^0^“`
Cảnh sát trưởng Lục phân tích: “Tiểu Thiên bị đánh là chắc chắn rồi. Nhưng mà Triệu lão này, anh cũng chẳng thoát đâu.” Nụ cười của Triệu lão sượng lại. Nụ cười của Cảnh sát Lục khiến người ta giận điên tiết: “Anh có chắc chắn là không phải Vương Hoành đang trả thù cho anh đấy chứ?”
Đồn phó Triệu nhếch mép: “Tôi cám ơn anh ta! Tôi đến đồn Thần Kinh sắp được ba năm rồi, bây giờ anh ta mới nhớ đến việc phải trả thù cho tôi?”
“Vậy anh giải thích thế nào về việc người trong đợt thanh trừ này có hơn một nửa là những người lúc trước đá anh đến cơ sở?” Vương Hoành lôi hết những người cả trong tối lẫn ngoài sáng ra.
=_= “Ai chịu trách nhiệm giải thích nửa còn lại?”
Sáu con mắt nhìn cậu hai Tiểu Chu.
Đồng chí Chu Thiên Uyên thều thào trả lời: “Không liên quan đến em!” Oan quá đi, bây giờ cả phân cục đều biết Vương Hoành là một kẻ không biết xấu hổ rồi, — vì được ở bên cậu hai Tiểu Chu mà phấn đấu quên mình, không màng điều gì! — Trưởng ban Vương đọc tiểu thuyết ngôn tình mà lớn lên đấy nhé ^^.
Cảnh sát trưởng Lục nhìn cậu: “Một nửa này hình như đều có thù oán với mi.”
Cậu hai Tiểu Chu trợn trắng mắt: “Thù gì? Yêu hận tình thù à?”
Đồng chí Tô Bạch hơi hoang mang: “Triệu lão, hai ngày trước anh nói Vương Hoành cắn hơn một trăm người, trong văn kiện không chỉ ra điểm này chứ nhỉ.”
“Đúng là không ghi ra.” Ba bốn chục trang giấy: “Sao có thể toàn là kẻ ngốc được chứ.” Mới vài ngày đã quay ra trở mặt với nhau.
Ánh mắt Cảnh sát trưởng Lục sáng rực lên. “Đến cuối tháng ký phát chính thức có lẽ sẽ có hai kẻ ngốc.” Mà lúc đó, Trưởng ban Vương đã biến thành Phó Chủ nhiệm Vương rồi!
Trong phòng nổi lên một cơn gió lạnh, ai cũng cảm thấy lạnh lẽo.
Triệu Bồi Thanh cười khổ. “Nghe nói anh ta đang chứng minh cho Chu Cảnh Uyên thấy anh ta có khả năng bảo bọc Tiểu Thiên.”
Tô Bạch thì thào: “Tiểu Thiên không cần người bảo bọc, cậu ta cần người giám hộ.” Đừng để cậu ta gây hại cho an toàn công cộng nữa.
Cậu hai Tiểu Chu – người cần giám hộ – rất cảm động, Tô Tiểu Bạch quả nhiên là tri kỷ của cậu. Quay đầu lại, xác nhận với Triệu Bồi Thanh: “Triệu lão, anh vốn cùng ban ngành với anh ấy và Điểm Điểm nhỉ. Những kẻ lật đổ anh là người của