Tiểu Bút: “Cậu biết ta được làm nên từ gì không?"
Diệp Huyên nhíu mày.
Tiểu Bút: “Từ nhánh cây Thái Sơ Thần Thụ mà ra, nên trước mắt không ai biết bọn họ khủng khiếp đến nhường nào bằng ta cả”.
Advertisement
Diệp Huyên im lặng một hồi rồi nói: “Rốt cuộc huynh còn giấu chúng ta những gì hả Tiểu Bút?"
Bút Đại đạo im lặng một hồi rồi nói: “Chẳng hạn như... ta từng đến thế giới Hư Chân... nhưng chịu không nổi nên bị đánh trở về”.
Advertisement
Diệp Huyên: “...”
Từng đến thế giới Hư Chân ư?
Diệp Huyên cũng hết cả hồn khi nghe những lời này.
Có cho vàng hắn cũng không dám tin Tiểu Bút đã từng đến đó!
Diệp Huyên bèn hỏi: “Vậy thế giới Hư Chân rốt cuộc là như thế nào?"
Tiểu Bút phải mất một hồi mới đáp: “Ta chỉ có thể nói rằng vũ trụ cậu đang ở là giả, thế giới Hư Chân mới là thật”.
Diệp Huyên cau mày: “Là thật?"
Tiểu Bút: “Đúng thế”.
Diệp Huyên: “Thế giới đó là nơi chủ nhân bút Đại đạo ở sao?"
Tiểu Bút: “Phải, chủ nhân ra đời ở đó”.
Diệp Huyên rơi vào im lặng.
Diệp Huyên thì thầm: “Ta hiểu rồi”.
Tiểu Bút: “Cậu chỉ còn cách đẩy Kiếm đạo Tín Ngưỡng của mình lên hạn mức cực kỳ kinh khủng mới có thể vượt qua tất cả, mà để làm được điều đó, cậu phải khiến vũ trụ này trở nên tốt đẹp hơn. Đây là cơ hội, đồng thời cũng là gông xiềng với cậu. Nếu không làm được thì sẽ vĩnh viễn bị giam cầm ở vũ trụ này, không thể bước ra ngoài”.
Nó thoáng dừng lại một chút: “Nhớ kỹ, Kiếm đạo mới là trung tâm của cậu. Khống chế thời không không phải là vô dụng, nhưng Kiếm đạo là chủ yếu!"
Diệp Huyên gật đầu: “Ta hiểu điều này”.
Hắn gọi kiếm Thanh Huyên xuất hiện trong tay, để vô số kiếm ý Nhân Gian tràn ra từ trong cơ thể.
Diệp Huyên: “Tiểu Bút này, kiếm ý Nhân Gian của ta phải đạt đến trình độ nào mới có thể đột phá giả dối?"