Edit: Lệ Hy
Hiên Viên Húc ghìm cổ Lệ quý phi, gọn gàng dứt khoát nói: "Trịnh thị, ngươi hãy nghe cho kỹ, bất kể muội muội ngươi là thơm hay là thối, tốt vẫn là xấu, cho dù là ý chỉ của ngọc hoàng đại đế mà đến bản thế tử cũng không thu."
"Ngươi... Ngươi... Muốn làm gì?" Lệ quý phi nhất thời sửng sốt, lập tức kinh hoàng luống cuống nghẹn họng hỏi, nàng bị bàn tay chợt đưa ra của Hiên Viên Húc kẹp ở cổ, mặc dù tay kia không có lập tức bóp cổ nàng, chỉ là hơi buộc chặt khiến nàng khó thở, thế nhưng loại vô hình vô hình vẫn khiến nàng sợ hãi run lẩy bẩy như cũ, hai tay cuống quít nắm bàn tay của hắn. Hôm nay nàng mặc quần lụa mỏng màu tím nhạt viền xanh ngọc, trên đầu châu sai lóng lánh chói mắt, trụy châu lưu tô thật dài vô cùng hoa lệ, trước ngực kim quang lóng lánh, vốn là dáng vẻ đẹp đẽ quý giá kiều mỵ, không ngờ giờ phút này lại bị Hiên Viên Húc làm cho chật vật như thế.
"A! A!..." Mấy cung nữ cầm quạt bên người Lệ quý phi lúc Hiên Viên Húc bay vọt đến, liền ném quạt lông trong tay, thét lên né ra, tất cả cung nữ rực rỡ gấm hoa khác đều la hoảng lên, thân thể run rẩy muốn tới đây che chở Lệ quý phi, nhưng lại bị lệ khí kinh người trên mặt Hiên Viên Húc dọa sợ không dám tiến lên.
"Thế tử..." Cung nữ né ra sau, lộ ra phía sau các nàng là TRịnh Tứ Nương giơ tay xoa trán, vẻ mặt khiếp sợ. Nàng mặc một thân váy sam màu hồng nhạt hoa lệ, váy thật dài uốn lượn sau lưng, trên đầu châu thúy vòng quanh, kim quang lóng lánh, hiển nhiên là tỉ mỉ ăn mặc. Lúc này sắc mặt nàng tái nhợt, ánh mắt trừng thật to, lông mày hẹp dài gần như không muốn nhìn thấy, không dám tin nhìn Hiên Viên Húc mặt lạnh lẽo vô tình, môi đỏ mọng không ngừng hơi run, đáy mắt có nước mắt không ngừng lóe lên chọc người thương tiếc.
"Tướng quân..." Bọn thị vệ hộ tống Lệ quý phi đến tay đặt trên chuôi đao ngang hông, đáy lòng gọi to xui xẻo, do dự không biết là nên rút đao công kích thế tử thì tốt, cũng hoặc là khuyên thế tử dừng tay mới tốt. Một là võ công cái thế, Đại tướng quân chiến công hiển hách; Một là Lệ quý phi rất được Vũ Đức đế sủng ái, trường hợp khó cả đôi đường như thế sao lại để cho bọn họ gặp được đây?
Cùng lúc đó, mọi người quỳ trên mặt đất nhất thời kinh hoảng đứng lên, tiếng hút không khí này nổi lên, thỉnh thoảng có người nhát gan "A! A... A..." Không ngừng thốt ra tiếng sợ hãi, tình cảnh cũng là một mảnh hỗn loạn.
"Húc Nhi..." Thọ tinh Đinh vương phi sắc mặt tái nhợt hai tay bụm miệng, lúc này cũng không kịp bày ra dáng vẻ cao quý, cả người phát run nhìn vẻ mặt của nhi tử sát khí bức người, vốn muốn hôm nay là sinh nhật nàng, cho dù Húc Nhi tâm không cam tình không nguyện, thế nào cũng sẽ bận tâm thể diện của mẫu phi này, nhận lấy thánh chỉ nạp Định Thụy Thù. Bất ngờ chính là nhi tử cư nhiên công khai kháng chỉ, sinh ra tai nạn, mắt thấy sẽ phạm vào đại họa.
"Biểu ca! Huynh..." Lúc này Đinh Thụy Thù bên cạnh Đinh vương phi đang lã chã chực khóc, răng trắng như tuyết gắt gao cắn đôi môi hồng, đã sắp cắn đôi môi ra máu, trong mắt chứa đựng oán hận và không cam lòng. Hôm nay nàng hao tổn tâm huyết ăn mặc cho bản thân trông thật vui mừng, trên mặt thanh tú; đáng yêu vẫn treo nụ cười ngọt n